Trang chủ » Ôm chiếc khay cơm nhựa vào lòng tôi òa khóc nức nở

Ôm chiếc khay cơm nhựa vào lòng tôi òa khóc nức nở

(Ngày đăng: 30-08-2016 02:26:32)
icon facebook   icon google plus  
Đang cất chiếc khay cơm nhựa vào cái túi, thì cô Tư bạn cùng cơ quan với mẹ tôi gọi điện, phía bên kia giọng cô gấp gáp lắm: “ Nhi ơi, mẹ con tự dưng ngất ở công ty, cô đưa mẹ con vào bện viện trung tâm thành phố rồi, con tới với mẹ con ngay nhé !”.

 

Chẳng kịp vâng dạ với cô, tôi lao lên xe và phóng ngay tới bệnh viện. Cô Tư đón và đưa tôi qua phòng bệnh của mẹ, vừa đi cô vừa nói: “ Mẹ con bị thiếu máu nặng, với lại còn một xét nghiệm nghi ngờ nữa, lát có kết quả bác sĩ sẽ đưa thông báo sau”. Tôi vâng dạ cảm ơn cô, rồi hỏi cô các thủ tục đã làm cho mẹ, cách dùng thuốc theo đơn bác sĩ đã chỉ định cho mẹ tôi.

Thấy mẹ tôi nằm trên giường bệnh, chiếc giường nhỏ xíu mà mẹ nằm gọn lỏn một góc giường, khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác với bao vết nhăn, hơi thở yếu ớt, cảm tưởng như thở cũng là điều khó khăn với mẹ. Tôi lấy khăn mát, nhẹ nhàng lau mặt cho mẹ, lòng không khỏi xót xa. Cô Tư ra ám hiệu, ý bảo tôi ra ngoài hành lang nói chuyện, cứ để mẹ tôi ở đó để cô y tá chăm sóc. Cô hỏi tôi đã có tiền lo viện phí cho mẹ chưa, thiếu thì ới cô, còn bây giờ cô đưa cho vài triệu cầm đỡ. Tôi không nhận vì tiền dành dụm của hai mẹ con tôi vẫn còn kha khá.

Như sực nhớ ra đang cầm cái khay cơm nhựa trong tay, tôi bỏ ra mời cô ăn, thì đúng lúc đó bác sĩ gọi chúng tôi vào nghe kết quả của mẹ. Tai tôi như ù đi, khi bác sĩ bảo mẹ tôi bị ung  thư máu . Tôi ôm cô Tư òa lên khóc nức nở. Căn phòng trở nên quá đỗi ngột ngạt với tôi, đến bây giờ việc thở cũng trở nên khó khăn với cả tôi. Sao lại là mẹ tôi, sao cứ phải là bà ấy chịu khổ, bị bố tôi phụ bạc chưa đủ hay sao, giờ còn bắt bà phải mang căn bệnh quái ác này? Ông trời ơi !