Trang chủ » Bỏ bạn trai nghèo khó, tôi chấp nhận kiếp vợ lẽ

Bỏ bạn trai nghèo khó, tôi chấp nhận kiếp vợ lẽ

(Ngày đăng: 14-08-2014 10:25:47)
icon facebook   icon google plus  
Bỏ bạn trai nghèo khó, tôi chấp nhận kiếp vợ lẽ Tôi quyết định lẳng lặng đi phá bỏ cái thai một mình và chấm dứt tình yêu với anh để về làm lẽ của một người hơn nhiều tuổi.

Tôi quyết định lẳng lặng đi phá bỏ cái thai một mình và chấm dứt tình yêu với anh để về làm lẽ của một người hơn nhiều tuổi.

Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, có bố mẹ làm công chức, thu nhập ổn định, nên chị em tôi cũng có đầy đủ cơm, gạo để đi học. Rồi tôi thi đỗ đại học, trong những năm đó, tôi đã gặp và yêu anh. Tuy biết gia cảnh anh nghèo khó nhưng tôi vẫn nhận lời yêu anh và hết mực với bạn trai. Khi tôi nhận lời yêu, thậm chí tôi còn bỏ qua rất nhiều “mối” khá giả vì lúc đó tôi cũng nghĩ có tình yêu thì sẽ vượt qua được mọi khó khăn, tôi cũng tin rằng chỉ cần cả hai đồng lòng sẽ có thể bằng mọi người thôi. Nhưng thực tế cuộc sống không như vậy.

 

Hơn 4 năm trời yêu anh, tôi không được nhận về những điều gì là bình thường nhất. Không có những đóa hồng, không có những buổi đi chơi, hẹn hò, không có những món quà dù rất nhỏ làm kỷ niệm… Tất cả là bởi vì anh nghèo quá. Tôi không hề đòi hỏi anh nhưng đôi khi cũng thấy chạnh lòng. Ba mẹ tôi dù rất thương tôi nhưng cũng không muốn ngăn cản vì tôi khăng khăng nói đó là hạnh phúc của đời mình.

Rồi tôi cũng ra trường, đi làm. Để tiết kiệm, tôi đã chấp nhận từ bỏ danh dự, danh giá để dọn đến ở cùng anh. Chúng tôi sống như vợ chồng và sự thiệt thòi tôi gánh chịu hết. Tiền lương hàng tháng tôi mang về không đủ thấm vào đâu so với những khoản cần phải chi tiêu. Tôi đã cố gắng, nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn chỉ như "muối bỏ bể". Tôi sống với anh như vậy tới hơn 2 năm mà tình hình không có gì khả quan hơn. Lúc đó tôi thực sự mệt mỏi. Vì tiền bạc không có, chúng tôi gằn hắt nhau suốt ngày.

Không phải là tôi không cố gắng nhưng gần như tôi cố gắng chỉ trong trong tuyệt vọng mà thôi. Tôi dần dần chán nản và muốn buông xuôi. Cũng đúng thời điểm đó, tôi quen người đàn ông khác. Anh ấy hơn tôi 10 tuổi, từng có một đời vợ. Anh ấy bỏ vợ vì cô ta sống không tốt, không biết lo toan, quán xuyến gia đình. Thú thực, tình cảm của tôi dành cho anh không phải là tình yêu. Anh cũng nói muốn tiến tới vì thấy tôi là người phụ nữ tốt.

Đúng thời điểm đó thì tôi biết mình có bầu. Đứa con là kết quả của mối tình gắn bó bao năm qua của tôi với người mình yêu. Tôi vừa mừng vừa lo khi biết mình được làm mẹ. Tôi mừng vì đó là kết tinh tình yêu của chúng tôi nhưng lo nhiều hơn vì không biết chúng tôi sẽ nuôi con như thế nào với kinh tế eo hẹp như vậy.

Khi tôi nói với anh về chuyện đứa con, anh cũng mừng lắm nhưng rồi lại nảy sinh nỗi lo giống tôi. Anh bàn với tôi tạm thời bỏ đứa bé đi, đợi thêm 1-2 năm nữa ổn định, làm đám cưới rồi sinh con một thể. Lời anh nói khiến tôi rất buồn. Nó khiến tôi phải nhìn thẳng vào một thực tế. Hôn nhân muốn hạnh phúc, tình yêu không thôi là chưa đủ.

Tôi quyết định lẳng lặng đi phá bỏ cái thai một mình và quyết định chấm dứt tình yêu với người đó. Anh ấy đã khóc lóc, cầu xin tôi rất nhiều nhưng tôi vẫn kiên quyết. Tôi không muốn con mình sau này sinh ra phải sống trong cảnh thiếu thốn, túng thiếu, bố mẹ thì cãi lộn suốt ngày vì tiền. Tình yêu đó tôi trân trọng nhưng tôi không có niềm tin là sẽ sống hạnh phúc được bên anh. Tôi dứt tình mặc cho mọi người chửi bới tôi là kẻ "tham vàng phụ ngãi".

Khoảng vài tháng sau tôi về sống với một người đàn ông mà tôi mới gặp, đã có gia đình. Anh ấy có điều kiện kinh tế vững vàng, gia đình khá giả nên cuộc sống của chúng tôi rất nhẹ nhàng. Lúc đầu tôi không yêu anh nhưng khi đời sống vợ chồng diễn ra êm ả, hòa thuận, nhất là khi tôi sinh xong đứa con thì tình cảm của tôi dành cho anh ngày một nhiều hơn. Chúng tôi đang sống hạnh phúc. Nhờ anh có tiền mà tôi không phải vất vả, con tôi cũng được sống sung sướng. Hơn nữa, bố mẹ tôi cũng được nhờ cậy nhiều khi chúng tôi dư giả về kinh tế. Tôi cảm thấy mình đã bước đi đúng đắn.

Quả thực, tình yêu là điều quan trọng nhưng không vì thế mà phủ nhận vai trò của kinh tế. Sẽ khó mà hạnh phúc được nếu như hai vợ chồng túng thiếu triền miên. Bởi thế cho nên tôi nghĩ rằng đừng vội vàng đánh giá những người quay đầu lại để rẽ sang một con đường khác. Dù đôi khi cho tới bây giờ, nghĩ lại tôi vẫn thấy chạnh lòng với quá khứ. Lúc đó, tôi đã quyết định đoạn tuyệt với người đàn ông mà tôi yêu thương trong nhiều năm để làm lẽ của một người đàn ông nhiều tuổi. Liệu khi đó tôi có còn lựa chọn nào khác? Liệu tôi có nên tìm tới tình cũ để nói lời xin lỗi?